The Lake House is a 2006 American romantic drama directed by Alejandro Agresti and starring Keanu Reeves, Sandra Bullock andChristopher Plummer. It was written by David Auburn. The film is a remake of the South Korean motion picture Il Mare (2000). The story centers on an architect living in 2004 and a doctor living in 2006. The two meet via letters left in a mailbox at the lake house they have both lived in at separate points in time; they carry on correspondence over two years, remaining separated by their original difference of two years. For Alex the time goes from 2004 to 2006. For Kate the time goes from 2006 to 2008.

This film reunites Reeves and Bullock for the first time since they co-starred in Speed in 1994.

Directed by Alejandro Agresti
Produced by Doug Davison
Roy Lee
Screenplay by David Auburn
Based on Il Mare 
by Kim Eun-jeong
Kim Mi-yeong
Starring Keanu Reeves
Sandra Bullock
Dylan Walsh
Shohreh Aghdashloo
Christopher Plummer
Music by Rachel Portman
Cinematography Alar Kivilo
Edited by Alejandro Brodersohn
Lynzee Klingman
Production
  company
Village Roadshow Pictures
Vertigo Entertainment
Distributed by Warner Bros. Pictures
Release date(s)
  • June 16, 2006
Running time 105 minutes
Country United States
Language English
Budget $40 million
Box office $114,830,111

7-The-lake-house-1376897329

In 2006, Dr. Kate Forster is leaving a lake house that she has been renting in suburban Wisconsin to move to Chicago. Kate leaves a note in the mailbox for the next tenant to forward her letters should some slip through the system, further adding that the paint-embedded pawprints on the walkway leading into the house were already there when she arrived.

Two years earlier in 2004, Alex Wyler, an architect, arrives at the lake house and finds Kate’s letter in the mailbox. The house is neglected, with no sign of paw prints anywhere. During the house’s restoration, a dog runs through Alex’s paint and leaves fresh paw prints right where Kate said they would be. Baffled, Alex writes back, asking how Kate knew about the paw prints since the house was unoccupied until he arrived. On Valentine’s Day 2006, Kate witnesses a traffic accident near Daley Plaza and frantically tries to save the male victim who dies in her arms. She impulsively drives back to the lake house, finds Alex’s letter and writes back.

Both Alex and Kate continue passing messages to each other via the mailbox, and each watches its flag go up and down as the message leaves and the reply arrives as they wait at the mailbox. They cautiously look around each time the flag changes, hoping to somehow spot the other. It is in vain as they are alone at the mailbox. They then discover that they are living exactly two years apart. Their correspondence takes them through several events, including Alex finding a book, Persuasion, at a train station where Kate said she had lost it, and Alex taking Kate on a walking tour of his favorite places in Chicago via an annotated map that he leaves in the mailbox. Alex and Kate eventually meet at a party, but he doesn’t mention their letter relationship to her as for her, it hasn’t happened yet.

As Alex and Kate continue to write each other, they decide to try to meet again. Alex makes a reservation at the Il Mare (Italian for “The Sea”) restaurant (whose name is an homage to the original Korean motion picture) for around March 2007 — two years in Alex’s future, but only a day away for Kate. Kate goes to the restaurant but Alex fails to show. Heartbroken, Kate asks Alex not to write her again, recounting the accident a year before. Both Alex and Kate leave the lake house, continuing on with their separate lives.

On Valentine’s Day 2006 for Alex, Valentine’s Day 2008 for Kate, Alex returns to the lake house after something about the day triggers a memory. Meanwhile, Kate goes to an architect to review renovation plans for a house she wants to buy. A drawing of the lake house on the conference room wall catches her attention and upon asking, Henry Wyler informs her the artist was his brother, Alex, the man with whom she had been corresponding with. She also learns that Alex was killed in a traffic accident exactly two years ago to the day and realizes why he never showed up for their date – he was the man who died in Daley Plaza.

Rushing to the lake house, Kate frantically writes a letter telling Alex she loves him, but begs him not to try to find her if he loves her back. Wait two years, she says, and come to the lake house instead. Meanwhile Alex has gone to Daley Plaza to find Kate.

At the lake house, Kate drops to her knees sobbing, fearing that she had arrived too late to stop Alex. After a long pause, the mailbox flag finally lowers; Alex has picked up her note. Not long afterwards, a familiar mint-green truck pulls up. She walks forward smiling as the driver, clad in jeans and a familiar tan jacket, approaches. She and Alex share the first of many kisses and then walk toward the lake house.

2006_the_lake_house_035

The Lake House: Original Motion Picture Soundtrack was released in 2006.

  1. “This Never Happened Before” – Paul McCartney
  2. “(I Can’t Seem To) Make You Mine” – The Clientele
  3. “Time Has Told Me” – Nick Drake
  4. “Ant Farm” – Eels
  5. “It’s Too Late” – Carole King
  6. “The Lakehouse” – Rachel Portman
  7. “Pawprints” – Rachel Portman
  8. “Tough Week” – Rachel Portman
  9. “Mailbox” – Rachel Portman
  10. “Sunsets” – Rachel Portman
  11. “Alex’s Father” – Rachel Portman
  12. “Il Mare” – Rachel Portman
  13. “Tell Me More” – Rachel Portman
  14. “She’s Gone” – Rachel Portman
  15. “Wait For Me” – Rachel Portman
  16. “You Waited” – Rachel Portman
  17. “I Waited” – Rachel Portman

Songs appearing in the film, but not on the soundtrack include:

  • “I Wish You Love” – Rosemary Clooney
  • “There Will Never Be Another You” – Rosemary Clooney
  • “Pink Moon” – Nick Drake
  • “La noyée” – Carla Bruni
  • “Sentimental Tattoo” – Jukebox Junkies
  • “Chiamami Adesso” – Paolo Conte
  • “When It Rains” – Brad Mehldau
  • “Young at Heart” – Brad Mehldau
  • “Almost Like Being In Love” – Gerry Mulligan
  • “O Pato” – Stan Getz
  • “A Man and A Woman” – Sir Julian
  • “Bitter” – Meshell Ndegeocello

The film trailer also features the song “Somewhere Only We Know” by the band Keane. It is available on the album Hopes and Fears.

 

Link: http://en.wikipedia.org/wiki/The_Lake_House_(film)


Hạnh phúc là gì em biết không
Là sớm mai em đón nắng hồng
Qua ô cửa chào bình minh ló rạng
và biết rằng ngày mới đã sang trang

Hạnh phúc ngập tràn nơi đáy mắt mênh mang
của bao người bên em, yêu em tha thiết
cứ từng ngày, từng ngày nắm tay
kéo em ra khỏi nỗi buồn triền miên, mải miết
xuống phố vui đùa
“gặp mỗi người đều muốn ghé môi hôn”

Hạnh phúc khi chiều buông
em thấy dạ bồn chồn
Vội vã trở về bên mâm cơm nóng hổi
Có ánh mắt trẻ thơ cứ thắp lên những mầm chồi hi vọng
Tiếng hát, tiếng cười nhoà dấu vết lo toan.

Hạnh phúc nơi em
Có một bờ vai vững chãi, hiên ngang
Đủ ấm áp
để em băng qua những tháng ngày giông bão
Một ánh nhìn lặng thầm
mà lớn lao hơn bao lời hẹn ước
Bởi yêu thương quá nhiều nên chẳng thể đếm, đo.

Hạnh phúc là những ngày đông rét co ro
Em sẻ chia cho những mảnh đời chưa tròn manh áo ấm
Nhớ bài học xưa “áo lành đùm áo rách”
Là cho đi không nhận lại bao giờ.

Hạnh phúc em ơi
chỉ giản đơn là những nụ cười
trên môi người người, trên môi em đó
Để dẫu đường xa, gập ghềnh và lộng gió
Em mạnh mẽ, vững vàng, biết tha thứ và yêu thương.

Hạnh phúc không phải đích của mỗi con đường
Mà là cả một hành trình em đang đi và sống
Vậy em hỡi, cứ an tâm mà đón nhận
“Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên.”
-31.12.2013-


Ai đó đã từng nói: “Đau – tự nhiên sẽ buông”. Có lẽ đúng là vậy. Nhưng buông tay, rồi sao nữa? Buông tay rồi sẽ kết thúc được một nỗi đau hay sẽ khiến cho những cơn đau khác cùng kéo về? Có biết bao người chờ đợi những cơn đau để buông tay rồi lại tiếc nuối? Và có bao nhiêu người tìm lại được bình yên sau những xót xa?

Có rất nhiều cách để khởi đầu, nhưng kết thúc, thường bao giờ cũng là nỗi đau. Nhiều khi người ta sợ kết thúc, cũng chỉ là vì sợ những nỗi đau. Và cũng thường thế lắm, khi những nỗi đau kéo về quá nhiều, người ta đành ngậm ngùi mà dừng lại. Có thể rồi một ngày tất cả sẽ qua đi, những thương yêu sẽ rơi vào quên lãng, những nỗ lực chẳng thêm một lần được gợi nhắc, những gì đã qua sẽ như chưa có bao giờ. Nhưng những cơn đau thì luôn ở lại. Chắc bởi thế mà nước mắt luôn được nhớ hơn tiếng cười.

Tôi luôn tự hỏi, sắp đặt để trái đất này hình tròn, phải chăng là sự trêu đùa mà tạo hóa gieo lên cuộc đời của những trái tim đa cảm? Bởi đau, người ta sẽ nhớ, và nhớ rồi người ta sẽ lại yêu. Yêu và thương da diết lắm, để rồi nỗi đau lại tràn về trên khóe mắt. Tôi vẫn chẳng thể nào hiểu được, có điều gì lớn đến vậy, để ta quên mình giữa những nỗi đau?

Có khi nào ta cứ mãi cố chấp nhìn về một hướng, cố chấp nắm chặt dây dù biết, chẳng phải cứ giữ được dây, nghĩa là ta níu được con diều ở lại? Có khi nào ta nén chặt lại những thương tổn trong lòng, để lại mỉm cười mỗi khi mơ về một ai đó? Và em, có khi nào không em, những tháng ngày hoang hoải, chơi vơi trong nỗi dày vò, em chẳng cần để tâm đến nữa, mặc cho những vết xước trong tim làm em buốt nhói, em vẫn bao dung như mắt môi chưa từng vương nỗi buồn? Và còn khi nào nữa không, những khi dưới chân là bùn đất, em vẫn chờ một ngày được bước trên những đại lộ thênh thang? Em có đủ kiên nhẫn không, để đợi chờ ánh cầu vồng sau những cơn mưa?

Ít nhất cũng sẽ có một lần như thế, em vấp ngã, rồi khóc, và em học cách quên. Có đôi khi tưởng chừng đã quên thật, nhưng khi những kí ức một thuở ùa về, em lại co ro trong niềm đau cũ, quay quắt và đáng thương như đã từng. Cũng có những khi em lãng quên thật sự, quên hết người cũ, việc cũ, quên cả những hi vọng không thành. Nhưng rồi những hi vọng ấy sẽ lại được thắp lên, ở một nơi khác, vào một thời điểm khác và bên những người không phải của ngày xưa. Và cũng có cả những khi em vờ như mình đã quên hết mọi điều. Em cười khi những niềm đau vẫn còn thắt chặt. Em mỏi mòn chờ một người nhận ra giọt nước mắt lăn dài sau gương mặt rạng rỡ những nét cười của em.

Em biết không, hẳn em phải dũng cảm lắm, mới có thể cố chấp mà đợi chờ. Hoặc thương yêu và hi vọng trong lòng phải nhiều lắm, mới có thể đi cùng nỗi đau như thế. Nhưng em đã từng một lần khóc thầm trong vô vọng? Đã một lần gắng sức mình mà quên hết không em? Dù em gắng quên, hay lòng em vẫn luôn thổn thức nhớ, thì nghĩa là những cơn đau không giết nổi đợi chờ trong em. Đợi chờ được em nuôi lớn đến vậy, là vì hi vọng trong em đã là quá nhiều, hay là vì chưa đủ những cơn đau?

Cứ đau đi em, để biết hết vị cuộc đời. Cứ đợi đi em, đừng để niềm đau thổi tắt những ước nguyện trong lòng. Đợi đi em, rồi hi vọng sẽ đến, và môi em lại viên mãn với nụ cười. Nhưng đợi gì, em có biết không? Đợi những niềm đau qua đi và ngày hôm qua trở lại? Đợi những dại khờ sẽ được người đời lãng quên để em lại sống như chưa điều gì tồn tại? Đợi những vấp ngã sẽ tan đi và em sẽ làm lại từ đầu?

Không! Không phải vậy đâu em! Đâu ai có thể tô vẽ thêm cho bức tranh quá khứ bớt đi những mảng màu u ám. Cuộc sống nào cho em cơ hội để sống lại từ đầu. Nhưng em có một nơi để bắt đầu, và người ta gọi đó là hiện tại. Đừng để những cơn đau giết chết đợi chờ, hãy dùng cơn đau để nuôi những niềm hi vọng mới. Không phải hi vọng ngày hôm qua sẽ trở về, mà là hi vọng bất kể khoảnh khắc nào với em, từ bây giờ đến những ngày sau nữa, đều an nhiên và trọn tiếng cười.

Điều em đợi phải là những ngày bầu trời rất trong xanh. Đợi một người biết cần và thương em hơn nữa. Đợi những khi em thấy mình lớn dậy. Đợi một ngày niềm hạnh phúc sẽ mỉm cười nắm lấy tay em…

Qua những nỗi đau, người ta sẽ hiểu điều mình cần không phải là mơ tưởng về quá khứ, mà là đợi chờ những ngày mai. Vậy em còn ngần ngại gì, đừng để những cơn đau biến em thành một kẻ bi lụy và yếu mềm. Vấp ngã rồi sẽ phải đứng lên, nỗi đau rồi sẽ có ngày dịu lại. Bởi thế hãy cứ đợi đi em. Đợi và tin rằng em xứng đáng được yêu, và được tin như là em mong muốn. Dù là đến bao giờ, thì cũng hãy kiên nhẫn, đừng để những cơn đau giết chết đợi chờ.

Thượng đế sẽ chẳng bao giờ trao quà cho những đứa trẻ hư, và em cũng sẽ chẳng thể nào có được điều em mong muốn, nếu như em cứ để mặc cho nỗi đau giết chết chính mình. Mỉm cười đi em, vì đau là một phần của cuộc sống, và phải có nỗi đau em mới hiểu hết được chữ yêu và đi hết chiều dài hi vọng. Can đảm lên em, để học cách đau, và học cách đợi chờ. Cứ đợi đi, rồi sẽ thấy! Sẽ luôn có một thiên đường trong hiện tại cho những người biết đợi, và biết tin!

Nhất định là như vậy, tôi hứa!

Tôi vẫn đang đợi. Thế còn em?

Tác giả: Mai Hiền


CHỜ TÌNH ĐẾN RỒI HÃY YÊU

“Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu xin đừng vội trao gửi trái tim.
Cả anh, cả em, dù tới phút này vẫn chưa nhận ra nhau, thì hãy cứ HẸN YÊU, anh nhé”

“Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.

Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.

Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.

Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.

Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.

Như CHỜ TÌNH ĐẾN RỒI HÃY YÊU.”
-Phạm Lữ Ân-

From Link: http://thayloimuonnoi.htv.com.vn/Pages/ChiTietThu.aspx?y=2012&m=2&l=2745

HÒ HẸN NHAU ANH NHÉ

Lặng lẽ từng mùa đi qua đời em, rất mơ hồ nhưng dịu dàng và ấm áp. Bước vào xuân năm nay với bao niềm thôi thúc của nụ tầm xuân. Tình yêu đôi ta sẽ du ca mãi với thời gian. Xuân này ấp ủ bao điều lắng đọng trong em, sự chờ đợi và nỗi nhớ cứ đầy ấp dâng tràn.

Mùa xuân là mùa dành cho tình yêu, của sự đoàn tụ và niềm hạnh phúc. Thế mà trong em không có sự xôn xao, rộn rã vì thiếu vắng bóng hình anh. Chờ đợi mùa xuân về với bao ánh nhìn tha thiết, với từng nụ xuân hồng lấp lửng thương yêu. Chúng mình yêu và hẹn hò bao mùa xuân rồi anh nhỉ!

Tình xa lắm phải không anh. Chúng ta cứ hẹn hò rồi lại hẹn hò, với quảng thời gian đã trôi qua với tất cả những gì tuổi trẻ, sự nhức nhối của chính bản thân khi trầm tư về tương lai và luôn cả sự cô đơn nữa. Rồi em cũng chợt hiểu ra, mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng và bình an hơn, nếu như có được một người thấu hiểu và chia sẻ cùng mình, thì cuối con đường tình yêu sự hẹn hò sẽ lên ngôi, tự tin chờ đợi.

Hò hẹn nhau anh nhé
Suốt chiều dài tình yêu
Hư và thực cuộc sống
Lặng nhìn bước cô liêu

Hoa vàng yêu mấy độ
Đêm tàn có mấy canh
Gió che màu hư ảo
Tình chậm chạp hư danh

Cuối xuân tình vào hạ
Hoa cúc nở râm cành
Hạnh phúc tròn năm tháng
Miền ảo bóng tình xanh

Anh về với gió bay
Em lặng bước cát vàng
Thơ tình ta để lại
Ngoài song cửa hạ sang

Bước chân về nhạt nắng
Mưa giăng nhẹ tình xuân
Lối về hoa chớm nụ
Mơ mộng cõi du trần

Hò hẹn nhau anh nhé
Đưa tình bước lên ngôi
Bóng đêm thì thầm đến
Hương thơm tỏa ngát trời

Giọt tình xuân thôi thúc
Giọt mưa xuân ngạt ngào
Đưa hồn ta lắng đọng
Hạnh phúc dáng xuân trào.

From Link: http://yume.vn/news/doi-song/tinh-yeu-gioi-tinh/ho-hen-nhau-anh-nhe.35A96C18.html



Orchids Exhibit Part 1:
http://www.michellealzola.com/2011/10/24/mystery-romance-orchids-exhibit-part-1/

Orchids Exhibit Part 2:
http://www.michellealzola.com/2011/10/26/mystery-romance-orchids-exhibit-part-2/


It’s now or never,
come hold me tight
Kiss me my darling,
be mine tonight
Tomorrow will be too late,
it’s now or never
My love won’t wait.

When I first saw you
with your smile so tender
My heart was captured,
my soul surrendered
I’d spend a lifetime
waiting for the right time
Now that your near
the time is here at last.

It’s now or never,
come hold me tight
Kiss me my darling,
be mine tonight
Tomorrow will be too late,
it’s now or never
My love won’t wait.

Just like a willow,
we would cry an ocean
If we lost true love
and sweet devotion
Your lips excite me,
let your arms invite me
For who knows when
we’ll meet again this way

It’s now or never,
come hold me tight
Kiss me my darling,
be mine tonight
Tomorrow will be too late,
it’s now or never
My love won’t wait.