http://vietbao.vn/The-gioi-tre/Chieu-khong-em/40217742/277

Thế là đã hai năm. Hai năm đủ để người ta quên tất cả, nhưng với anh thì không. Vẫn ẩn khuất đâu đó trong anh những buổi chiều mưa, những cái siết tay ấm áp trong nỗi buốt lạnh mùa đông…

Vậy mà giờ đây chỉ mình anh quay về chốn cũ một mình, cô đơn. Đã hai năm với những buổi chiều không em, vậy mà anh không thể nào quen được cảm giác ấy. Chiều nay cũng vậy, ngồi một mình ở quán cũ, chợt nghe đâu đây tâm hồn mình:

Chiều không em, chiều buồn không em

Trời đầy mây mà trời một mình

Cây nối cây mà xanh xao cô đơn

Nghe trống vắng, trống vắng từng giọt chiều.

Ca khúc Chiều không em (thơ Nguyễn Thụy Kha, nhạc Phú Quang) anh đã nghe không biết bao nhiêu lần, nhưng lúc này đây sao giống anh đến thế. Anh đã từng có lúc muốn thời gian trôi qua thật nhanh, muốn trốn tránh tất cả những yêu thương, kỷ niệm, những giây phút chia tay như vừa đây. Rồi đến chiều ấy, tại góc quán quen, tình cờ trong dòng người qua lại, anh thấy em. Vẫn ánh mắt ấy – chính ánh mắt cho anh những ngày hạnh phúc nhưng anh biết em không như ngày xưa. Giờ nơi đây, vẫn chỉ mình anh:

Chiều không em mặt hồ buồn tênh

Mãi lang thang cơn gió vô tình

Chiều không em chân quay về ngơ ngác

Ta còn gì để mà nhớ mà quên.

Ngày ấy cũng vào một chiều trời mưa bay như hôm nay, chúng ta đến bên nhau, và cũng vào một chiều mưa cách đây hai năm, em đã ra đi. Dù thời gian đã qua, những kỷ niệm chỉ còn ẩn hiện trong quá khứ nhưng nỗi nhớ trong anh vẫn còn:

Chiều không em, chiều buồn không em

Trái tim ta ai ném bên thềm

Chiều không em câu ca vàng sương khói

Biết về đâu để mà nhớ, mà quên.

Vẫn biết sau cơn mưa trời lại sáng, vẫn biết sau những nỗi buồn lại có những niềm vui và anh biết sau cơn mưa chiều nay, em sẽ vĩnh viễn ra đi – trong anh. Sẽ còn đây trong ký ức những buổi chiều bên em và cả những chiều không em.

RAIN+Z2

Advertisements