“Đã có một thời em yêu anh như thế!”

“Ta về đây nghe sóng, sóng hát niềm mong chờ, mà như thấy trong mơ…”, giai điệu nào khi mình yêu nhau anh nhỉ. 7 khuông nhạc đồ mi son, có kịp để không lỗi nhịp cùng khuông nhạc sắc màu cuộc sống. Bàn chân mình chạy trên cát biển, có nốt nhạc nào kịp khua rộn ràng sau gót chân mình không anh. Tay mình cầm tay trong ánh trăng bạc, nốt nhạc nào kịp mênh mang gieo giữa anh và em…

Mỗi khi nghĩ về biển, về những lứa đôi yêu nhau đang giỡn đùa cùng sóng em lại nghĩ về những câu chị viết. Lần này đến với biển, với tình yêu bằng một bài hát khác, buồn như một nốt trầm giữa tiếng sóng gọi lao xao.

Biển xanh rờn và cát trắng dịu êm
Đã có một thời em yêu anh như thế,
Ngọt mía lau và nồng hương quế,
Em yêu anh như kẻ lần đầu đến với đại dương.

Biển rất xanh và cát trắng dịu êm.
Con sóng ru lời hát ru bình yên
Và từng cánh buồm lộng gió khơi xa,
Đã có một thời em yêu anh như thế …

Tác giả của bài thơ này là ai, em không biết nữa. Đi qua nỗi buồn, vượt qua giông bão, nghĩ về anh và về chúng mình. Đã có một thời em yêu anh như thế!

Cả trái tim thổn thức bao chờ mong
Và ước mơ về những bến bờ xa.
Biển chợt dâng trào ngàn nỗi khát khao
Khi ánh mắt anh trao cho em niềm thương mến.

Anh chưa bao giờ nói anh yêu em. Anh nói bằng ánh mắt, anh nói bằng vòng tay, anh nói bằng lời thì thầm giữa muôn ngàn con sóng vỗ. Ánh mắt ấy theo đuổi em suốt cả cuộc đời, ám ảnh em mỗi khi đứng trước biển, khát khao gặp lại dù chỉ ánh nhìn ngày ấy. Nhưng nỗi khát khao của biển chỉ gửi vào trong trăm ngàn con sóng. Những con sóng vẫn gọi từng giây, từng phút, biết có còn ai nghe?

Nhưng anh đi xa rồi,
nơi chân mây cuối trời
để lại mình em với nỗi đơi côi
Những tháng năm xa dần
Giấc mơ xưa phai tàn, em như kẻ chài mòn tay với biển
Rồi những ngày giông bão tràn qua
Biển thét gào giận dữ cuồng điên,
Làm sao, làm sao em giữ được tình yêu ?

“Em như kẻ chài mòn tay với biển” nghe sao buồn đến vậy. Tưởng là gắn bó cuộc đời với biển, vui buồn cùng biển thì cả cuộc đời sẽ mãi có biển và yêu biển. “Mòn tay với biển”, lại mỏi mệt rồi, lại là buồn chán rồi. Khi người ta quá gắn bó với một cái gì đó người ta dễ coi thường nó, nhưng đến khi đánh mất rồi người ta mới hiểu nó cần với cuộc đời xiết bao. Này chàng trai “mòn tay với biển” anh có buồn khi biển đầy bão giông. Anh đâu hiểu rằng biển thét gào giận dữ cuồng điên nhưng vẫn là khát khao anh ạ.

Giọng hát của cô gái dữ dội, nghe như âm vang của những đợt sóng cuốn đến lao vào vách đá, trùm lên đá những dải bọt trắng xoá giận dữ rồi lại theo những khe trên đá chảy xuống, xuôi và buồn như những giọt nước mắt. Sóng dù có thế nào cũng mãi không nhấn chìm được vách đá dẫu biển giận dữ cuồng điên. Em là con sóng, “Làm sao, làm sao em giữ được tình yêu?”. Cụm từ “làm sao” được lặp lại hai lần – sự day dứt và dằn vặt đã lên tới đỉnh điểm.

Có chiều nào em lang thang trên biển, biển vẫn xanh và cát trắng vẫn dịu êm như thuở còn nhau. Em hiểu ra rằng “chỉ có một thời em yêu anh như thế”.

Đã có một thời và phải có một thời như thế.
sẽ nối bước theo ta những lứa đôi tuổi trẻ,
Những lỗi lầm và những xót xa.
Nhưng mãi còn trong trái tim ta,
Dẫu là biển của một thời đã mất.

Nghe những câu hát này em nhớ đến Bài thơ cuộc đời của Olga Bergon.

“Sóng đã xa rồi, anh cũng thế
Em khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo.”

Sẽ có những chàng trai cô gái nào như em, như anh, cùng ngồi trước biển. Em hi vọng là họ đến được bờ hạnh phúc ngọt ngào, tay trong tay trong ánh trăng bạc, và trước biển. Biển vẫn thế, sau giận dữ, buồn đau, sau sóng gió cuồng điên lại trở về là biển hiền hoà. Nhưng biển của một thời đã mất thì không bao giờ tìm lại được, bởi thời gian trôi, mọi việc sẽ khác đi. Sóng có hiền hoà vẫn chẳng phải sóng của ngày hôm qua, biển của chúng mình giờ là biển của một thời đã mất!

http://www.lqd12toan.net/forum/viewtopic.php?f=15&t=467

Advertisements