BIỂN – Nguyễn Thị Hồng Ngát

Biển cồn cào suốt đêm.
Từng đợt sóng chồm lên lùi xuống.
Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng.
Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau.

Biển cuốn vào lòng tất cả những lo âu.
Chừng có thể già đi vì trăn trở.
Giành cho đất những làm êm sóng vỗ
Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà.

Biển như người thiết tha.
Yêu đất đến muôn đời sôi động.
Ai đã hiểu hết tình biển rộng.
Ai đã đo được lòng biển sâu.
Lo nghĩ bao năm biển hoá bạc đầu.
Niềm vui đến biển cười xanh trở lại.

Biển như người vô tâm, bực rồi thương ngay đấy.
Có bao giờ biển giận được lâu đâu.
Chắt chiu bao năm cho đất rất nhiều.
Đất chẳng biết cứ ngày càng lấn mãi.

Biển chính là anh đấy……
……………. Yêu em nhiều biết mấy.
………………………….Em vô tình ….. như đất ấy thôi …..

ĐẤT – Nguyễn Thụy Kha

Anh là biển thì em xin là đất.
Đất lặng im nhưng đất chẳng vô tình.
Đất dịu dàng ôm chặt biển xanh.
Biển sâu thẳm mênh mông
…………………đất lẽ nào không biết.

Biển trăn trở buồn vui gào thét.
Có nghe chăng lòng đất âm vang.
Đã nhiều khi lòng đất bàng hoàng.
Bỗng sụt xuống nhường thêm cho biển đấy.
Suốt năm tháng mạch nguồn tuôn chảy.
Đất góp thêm tình biển lúc đầy vơi.
Đất âm thầm nghe lòng biển reo vui.
Tiếng sóng vỗ biết trái tim mình đập.
Có bao nước đất dồn về ôm ấp.
Cho biển mênh mông, cho biển mặn mà.

Trách chi nhiều hỡi anh, biển bao la.
Đất lặng im …….
………..Nhưng không vô tình đâu nhé.

Advertisements