Bùi Sim Sim



Có những lúc
buồn đến bồn chồn
lang thang không nơi an ủi

Có những lúc
tưởng như không đứng nổi
giữa chơi vơi sóng gió cuộc đời
lòng tê tái đơn côi
mình với bóng – ánh đèn hờ hững

Có những lúc
khát đến cháy bỏng
một niềm tin, một chút sẻ chia
một khoảng trời bình yên sau cơn mưa
anh bất chợt như thiên thần… thoáng hiện

Có những lúc
với bao điều… im lặng
Em một mình
anh đi đâu, nơi đâu!?


Bỗng dưng có một ngày rất trẻ
Trái tim ta chưa lạ thế bao giờ
Những con người như vừa mới bước ra
Những thiên đường chưa từng đặt chân tới
Cuộc đời sắc hương bừng tươi mới
Thế giới chẳng còn nghèo đón chiến tranh

Đau khổ tan trong sương sớm mát lành
Lòng nhẹ bỗng niềm vui thơi thới
Anh và em và… đâu như tiếng gọi
Thần ê va cùng quả táo vẫy mời
Khoảnh khắc này… chỉ mình biết riêng thôi!

Kỳ lạ lắm-có một ngày rất trẻ!


Miên man
trong mong nhớ
trong đợi chờ
trong giận dỗi
thương yêu…

Chợt
Tiếng gõ cửa – nhẹ và êm
Trái tim bỗng rộn ngân, rạo rực
Trong giây phút… hẫng, buồn tênh
Chẳng phải là Anh
-Người tôi mong đợi.
Xin đừng vô tình
Làm tim tôi đau nhói
Sau mỗi lần
Tiếng gõ cửa
Không phải là Anh!


I
Hoài vọng đấy mà dã tràng xe cát
Sóng giận hờn xoá nét chữ vô tư
Bến tình yêu vợi trông bờ hạnh phúc
Dáng Vọng Phu thiền mãi đến giờ!

II
Núi chờ ai đứng chơ vơ
Sóng hẹn ai vỗ lời thề tháng năm
Thẳm xa, vời vợi mây hồng
Dã tràng ca… hạnh phúc không trở về.


“Biết chẳng thể níu thời gian ở lại”
Ta lặng nhìn… ngần ngại lá vàng rơi
Giọt nắng chiều cay ướt mắt Người
Và đêm xuống… Chỉ còn ta với cỏ!

Hoang vắng quá điệu nhạc buồn của gió
Ðiệp khúc ru một nỗi đau thầm
Thôi Dế cứ ” dắt bài thơ đi học ”
Mặc ta ngồi canh giữ nỗi… lặng câm!

Giờ xa lắm lời yêu Người thoảng lại
Bến hẹn xưa – huyền thoại nỗi đợi chờ
Hoa lục bình tím gai gợn câu thơ
Chìm im ắng… ầu ơ… chiều khản giọng.


Sau cơn mưa này mình gặp nhau, nhé anh
Em lại nói lời nồng nàn xưa hơn Trái Đất
Em yêu anh.

Mỏng mảnh vậy thôi mà em mang nặng nhọc
Nỗi nhớ hay cơn giông nghẹn ứ chân trời
Chực tức tưởi

Sau cơn mưa này mình gặp nhau, nhé anh
Tia chớp xiên qua số phận chúng mình
Chờ phát sáng

Đất không đủ rộng cho chúng mình trú chân
Đời không đủ bao dung cho mình ấm
Thì tình yêu chắp cánh

Sau cơn mưa này mình bay lên, nhé anh!


Bỏ lại sau lưng
nụ cười rạng rỡ nắng thuỷ tinh
chiếc lá chao nghiêng, chợt gió

Bỏ lại sau lưng
nỗi buồn vô cớ
thở yêu đầu đa mang

Bỏ lại sau lưng
lời chim hót lỡ làng
sông chiều nay chao chát sóng

Bỏ lại sau lưng
mùi hương đêm sâu thắm
quyện đầy vướng víu cỏ may

Bỏ lại sau lưng
mà thôi…xác pháo ngập chân ngày
sang sông
Sáo sổ lồng

lặng lẽ

Next Page »