Hồng Nhung



Rồi cũng về lại phố xưa
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng
Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình em dịu dàng, dịu dàng

Lại đi bên em bình yên, bình yên
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà
Về ghé con sông từng đêm, từng đêm
Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa

Lại nghe yêu thương trào dâng lòng tôi
Và nghe khát khao trong tiếng em cười
Dù mai cách xa người ơi
Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi


Đường phố trong anh mùa đông
Sao áo em mùa hạ?
Áo màu xanh cuộn sóng
Em mang trong mình biển đầy

Ngày nào biển làm ta say
Biển những ngày hè đẹp lắm
Nhưng mùa hạ đã ra đi
Chân trời không ngấn nắng

Sao em còn mang áo mỏng
Có còn mùa hạ nữa đâu?
Sao em làm lòng ta đau
Nhớ ngọn lửa hè đã tắt!

Đường phố trong anh mùa đông
Hãy để mùa hạ yên nghỉ…


Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên
Mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên
Bao đêm tôi đã một mình nhớ em
Đêm nay tôi lại một mình

Nhớ em vội vàng trong nắng trưa
Áo phơi trời đổ cơn mưa
Bâng khuâng khi con đang còn nhỏ
Tan ca bố có đón đưa

Nhớ em giọt mồ hôi tóc mai
Gió sương mòn cả hai vai
Đôi chân chênh vênh con đường nhỏ
Nghiêng nghiêng bóng em gầy

Vắng em còn lại tôi với tôi
Lá khô mùa này lại rơi
Thương em mênh mông chân trời lạ
Bơ vơ chốn xa xôi

Vắng em đời còn ai với ai
Ngất ngây men rượu say
Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ
Cô đơn, cùng với tôi về …..


Nhạc: Phú Quang
Lời: Lưu Trọng Văn

Hoàng hôn dốc em đứng một mình
Hoàng hôn dốc mình em khóc
Khi ta đi ngang em
Nhìn nghiêng, một giọt nước mắt rơi
Khi ta vượt qua em
Nhìn lại, em nước mắt đôi dòng
Vì sao em lại khóc
Vì sao em, vì sao
Rừng thông vẫn rì rào mà rừng thông nào biết
Con đường vẫn quanh co mà con đường thờ ơ
Chỉ có bông hoa cỏ ven đường nơi em vừa đứng
Còn rưng rưng giữ lại một giọt sương.


http://vietbao.vn/The-gioi-tre/Chieu-khong-em/40217742/277

Thế là đã hai năm. Hai năm đủ để người ta quên tất cả, nhưng với anh thì không. Vẫn ẩn khuất đâu đó trong anh những buổi chiều mưa, những cái siết tay ấm áp trong nỗi buốt lạnh mùa đông…

Vậy mà giờ đây chỉ mình anh quay về chốn cũ một mình, cô đơn. Đã hai năm với những buổi chiều không em, vậy mà anh không thể nào quen được cảm giác ấy. Chiều nay cũng vậy, ngồi một mình ở quán cũ, chợt nghe đâu đây tâm hồn mình:

Chiều không em, chiều buồn không em

Trời đầy mây mà trời một mình

Cây nối cây mà xanh xao cô đơn

Nghe trống vắng, trống vắng từng giọt chiều.

Ca khúc Chiều không em (thơ Nguyễn Thụy Kha, nhạc Phú Quang) anh đã nghe không biết bao nhiêu lần, nhưng lúc này đây sao giống anh đến thế. Anh đã từng có lúc muốn thời gian trôi qua thật nhanh, muốn trốn tránh tất cả những yêu thương, kỷ niệm, những giây phút chia tay như vừa đây. Rồi đến chiều ấy, tại góc quán quen, tình cờ trong dòng người qua lại, anh thấy em. Vẫn ánh mắt ấy – chính ánh mắt cho anh những ngày hạnh phúc nhưng anh biết em không như ngày xưa. Giờ nơi đây, vẫn chỉ mình anh:

Chiều không em mặt hồ buồn tênh

Mãi lang thang cơn gió vô tình

Chiều không em chân quay về ngơ ngác

Ta còn gì để mà nhớ mà quên.

Ngày ấy cũng vào một chiều trời mưa bay như hôm nay, chúng ta đến bên nhau, và cũng vào một chiều mưa cách đây hai năm, em đã ra đi. Dù thời gian đã qua, những kỷ niệm chỉ còn ẩn hiện trong quá khứ nhưng nỗi nhớ trong anh vẫn còn:

Chiều không em, chiều buồn không em

Trái tim ta ai ném bên thềm

Chiều không em câu ca vàng sương khói

Biết về đâu để mà nhớ, mà quên.

Vẫn biết sau cơn mưa trời lại sáng, vẫn biết sau những nỗi buồn lại có những niềm vui và anh biết sau cơn mưa chiều nay, em sẽ vĩnh viễn ra đi – trong anh. Sẽ còn đây trong ký ức những buổi chiều bên em và cả những chiều không em.

RAIN+Z2


http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/vn/phainghe/3541/index.aspx

Những cơn mưa đầu mùa dần đổ về thành phố. Gió mưa có thể làm cho người ta bỗng nhiên hoá lười nhác… Không còn cảm giác thích thú lang thang ngoài phố, tôi thèm cảm giác chui mình vào chăn nệm và thưởng thức một “khúc mưa” ngọt ngào của Phú Quang.

Đã nhiều lần rồi, tôi luôn tìm được mình, tìm được sự dịu êm cần có để ru nhẹ lòng mỗi khi giai điệu bài hát trỗi dậy.

Tháng Sáu. Mưa… Mưa

Vẫn là mưa đấy thôi, mưa đầu tháng 6 vốn dĩ đã trở nên quá đỗi bình thường. Nhưng cơn mưa của nhạc sĩ có vẻ như bình lặng hơn, êm ái hơn, không quá ồn ào và cũng không quá tẻ nhạt, vì nó được ngân lên bằng những nét phác họa rất đơn sơ, những hình ảnh gần gũi, giản dị mà thân quen, gắn bó với ký ức đã ngủ sâu đến khó ngờ. Lời hát hay lời tự tình của tiếng lòng tôi đang nhỏ giọt bên tai, cô đọng mà đau, âm ỉ …

Một bức tranh ngày mưa tràn tình, nơi đó những gì mộc mạc, thương yêu nhất được gửi gắm thật chân thành.
Và cứ như thế, cứ mỗi đầu tháng 6, cơn mưa thốc ngoài trời, “Khúc mưa” của Phú Quang ru nhẹ trong hồn, tất cả lại cuốn tôi về những hoài niệm xưa. Ngày xưa – một ngày mưa! Ngày mà em đến bên tôi sao cứ hoài ẩn hiện, chập chờn trong tiềm thức đến ám ảnh. Thì thầm tiếng hát Hồng Nhung như than thở, như nuối tiếc dùm tôi.

Giá trời đừng mưa và anh đừng nhớ…

Nhưng mưa vẫn rơi và nỗi nhớ cứ hoài trong anh. Căn phòng thêm ảm đạm và anh cứ mãi lẩn quẩn với những kỷ niệm ngọt ngào mà đôi ta có được, chúng trói anh bằng những vòng dây nỗi nhớ. Chẳng biết phải làm gì, phải như thế nào ?! Chỉ có thể tự dày vò anh nhớ em, sao nhớ quá!
Mưa vẫn rơi đều, và tiếng nhạc vẫn rung êm… Căn phòng chẳng khác xưa nhưng đã vắng đi một hình dáng, bên song thưa giờ không còn một người hay nhìn mưa, vươn đôi tay mềm mại hứng lấy những giọt mưa từ mái hiên vô tình rơi xuống.

Mưa ngày ấy sao dịu dàng, êm mát, nhẹ như tiếng em dịu dàng ru anh. Có thể nào, anh quên được? Để bây giờ, ẩn hiện trên con phố anh đi, bên cửa song căn phòng anh ngồi, bên tiếng mưa rơi đều anh nghe…, vẫn đâu đó giọng nói hồn nhiên của em, đâu đó lời ru của em…

Em như hạt mưa trên phố xưa …

Chính em, em sẽ mãi là hạt mưa khơi lại nỗi nhớ, cứ ngỡ đã tắt lịm trong anh, nhưng lại trỗi dậy cồn cào, da diết trong tiếng mưa rơi. Dần dà, trở thành kỷ niệm, bám sâu vào trí nhớ khiến anh không thể dứt được. Kỷ niệm vẫn mãi còn với mưa tháng 6, nhưng sao nặng nề, ray rứt, buốt tim anh từng nhịp, để anh biết rằng đọng mãi nơi tim anh một hạt mưa, biết nói, biết cười, và cả biết yêu thương!
Anh nhớ, em chỉ yêu hoa cúc, loài hoa với dáng vẻ và màu sắc thật lành. Để giờ đây, màu hoa ấy đượm vàng nỗi nhớ trong những chiều mưa buồn bã.

Kỷ niệm như rêu, anh níu vào trượt ngã, tình xưa giờ quá xa…

Anh đã thật sự say, say trong giai điệu hay, ca từ đẹp, say trong giọng hát Hồng Nhung dịu dàng, say cả trong nỗi nhớ em đến nao lòng. Thế mà cơn say chẳng làm anh quên lãng, càng say, anh càng biết rằng “tình xưa giờ quá xa”. Anh cố níu, anh cố níu, nhưng rồi lại trượt ngã, nằm sóng soài giữa nỗi nhớ về em, em nào biết!

Tháng sáu trời buồn …
Tháng sáu riêng anh …

Của riêng anh, một ngày mưa buồn, lặng nhìn bầy sẻ hót vui, mỏi cánh trú mưa bên hiên ngoài, để khi nắng về, chim nhẹ nhàng cất cao cánh mỏng bay đi, để lại trong anh nỗi bàng hoàng, ngơ ngác.
Anh tiếc cho anh, cho những giấc mơ riêng đã không là thật, nhưng anh chẳng trách … Cho dù em có ra đi, đi xa, về nơi em mơ ước, bỏ mặc một người.

Bầy chim sẻ hiên nhà bay mất …
Như em ! Như em !

Như em xa anh. Em là chim sẻ, vụt bay khỏi tầm tay anh, nhưng tiếng hót của sẻ còn ngân nga mãi trong hồn anh, như tiếng êm ả muôn đời của khúc mưa mỗi mùa tháng Sáu.


Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay

Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi
Đường đến anh em đường đến bạn bè
Tôi đợi em về bàn chân quen quá
Thảm lá me vàng lại bước qua

Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay

Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi
Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời
Tôi chọn nắng đầy, chọn cơn mưa tới
Để lúa reo mừng tựa vẫy tay

Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi

Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim !

Next Page »